Cứu người: Niềm tin bị đánh mất

11:26 am 19/06/2014

(Tin tuc) - “Đó là sự rối loạn về niềm tin. Thật khó chỉ ra được đâu là giá trị trung tâm, nhân văn, nhân bản. Có những người lớn giọng nói về một xã hội nhân ái, vị tha, vì số đông, vì người nghèo. Nhưng không hẳn trong hành xử người đó đã làm như thế.” – TS. Trịnh Hòa Bình chia sẻ.

Cứu người: Niềm tin bị đánh mất
2 vụ tai nạn gần đây, nạn nhân nằm bất tỉnh, còn người đi đường thì đứng... xem
Thứ Năm, 23/08/2012, 05:30 AM (GMT+7)
(Tin tuc) - “Đó là sự rối loạn về niềm tin. Thật khó chỉ ra được đâu là giá trị trung tâm, nhân văn, nhân bản. Có những người lớn giọng nói về một xã hội nhân ái, vị tha, vì số đông, vì người nghèo. Nhưng không hẳn trong hành xử người đó đã làm như thế.” – TS. Trịnh Hòa Bình chia sẻ.

Theo quy định của pháp luật, hành vi không cứu giúp người bị tai nạn giao thông nói riêng và người bị nạn nói chung, có thể bị xử phạt hành chính, thậm chí bị truy cứu trách nhiệm hình sự cao nhất đến 5 năm tù.

Lâu nay, đã có nhiều tấm gương về hành động dũng cảm cứu người bị nạn. Thậm chí, đã có những chiến sĩ công an, bộ đội vì cứu người bị nạn mà đã phải đổ máu, hy sinh. Vậy nhưng, đâu đó, chúng ta bắt gặp không ít những vẻ mặt thờ ơ, vô cảm trước cảnh một người đang nằm hấp hối bên vũng máu trên đường. Thậm chí, tại những thành phố lớn, đông người đi lại, những hình ảnh đó lâu nay chúng ta có thể nhìn thấy ngày càng nhiều hơn.

Tại sao lại có hiện tượng như vậy? PGS.TS. Trịnh Hòa Bình (Viện Xã hội học) đã có một số quan điểm chia sẻ và lý giải hiện tượng xã hội này.

Lỗi của sự phát triển?

Trước hết, cần khẳng định, tinh thần nghĩa hiệp, lòng vị tha, sống vì con người ở bất kỳ xã hội và thời đại lịch sử nào đều là một giá trị được tôn vinh. Ngược lại, một thái độ ngược lại điều này thời nào cũng có.

Tiếc thay, thái độ thờ ơ, vô cảm, bàng quang, không cứu giúp người bị nạn, thậm chí giậu đổ bìm leo (tranh thủ hôi của) dường như đang tăng lên.

Vấn đề đặt ra ở đây là sự đối chọi giữa văn minh với dã man, tiến bộ và phản động. Thâm tâm chúng ta đều muốn sự tốt đẹp sẽ thắng thế. Không ai muốn điều ngược lại.

Có những ý kiến cho rằng, xã hội càng phát triển hiện đại bao nhiêu thì tính nhân văn giảm đi. Theo guồng quay đó, những mối quan hệ xã hội hiện đại trở nên xơ cứng, thiếu sự tưới tắm bằng tình nghĩa con người. Và nhiều người gật gù tán thưởng với ý kiến này. Người ta cắt nghĩa, những điều đó do cơ chế thị trường, sự hối hả vất vả của cuộc sống đem lại. Tôi thừa nhận những lý do đó là có thật.

Tuy nhiên, cần nhìn nhận thêm một nguyên nhân khác. Đó là câu chuyện rối loạn về niềm tin, đứt gãy hệ giá trị. Giá trị con người tôn thờ hiện nay thật khó chỉ ra được đâu là giá trị trung tâm, nhân văn, nhân bản.

Cứu người: Niềm tin bị đánh mất, Tin tức trong ngày, cuu nguoi tai nan, nan nhan, cap cuu, goi 115, niem tin, cuu giup nguoi bi nan, hanh dong cuu nguoi, tin tuc, tin hot, tin nhanh,vn

TS Trịnh Hòa Bình: "Tiếc thay, thái độ thờ ơ, vô cảm, bàng quan, không cứu giúp người bị nạn, thậm chí giậu đổ bìm leo (tranh thủ hôi của) dường như đang tăng lên".

Con người luôn thấy nghi ngờ

Trong xã hội chúng ta hiện nay, tôi không khẳng định là phổ biến, nhưng đầy rẫy những giá trị thật giả đan xen phức hợp. Có những sự kiện hiện tượng mình đinh ninh là thật, là tốt đẹp. Nhưng đến một ngày, không biết đẹp trời hay xấu trời, chúng ta chợt nhận ra đó là sự giả dối.

Khi xã hội để cho những cái giả, cái xấu, cái ác lên ngôi, làm cho cộng đồng, thậm chí kể cả những người có trách nhiệm, vị thế xã hội cũng mất lòng tin. Buộc con người phải điều chỉnh. Người ta thu mình lại, ít chia sẻ hơn, không dám hy sinh, vị tha nữa.

Ngay cả những cuộc thi trên truyền hình, thi người mẫu, hoa hậu, tài năng, chúng ta thường thấy có chuyện lùm xùm. Trong xã hội, không có điều gì chúng ta thấy chuẩn mực. Trong một bức tranh như vậy, con người luôn thấy nghi ngờ. Khi con người nghi ngờ về những giá trị thật giả, thì không tội gì người ta phải vì người khác. Người ta phải bảo vệ chính mình trước.

Điều này, nhãn tiền dẫn đến câu chuyện nhiều thanh niên ngày nay ra đường để kèm hung khí trong cốp xe. Nhân danh là tự bảo vệ, lập lại trật tự cho chính mình vì người ta không còn niềm tin nữa. Nhưng ai biết những người nhân danh tự bảo vệ lại không phải là dùng hung khí để làm điều ác? Bởi ranh giới giữa thiện ác, đúng sai, thật giả rất mong manh.

Con người bị mất cơ sở vào niềm tin và người ta chỉ tin vào những điều có thật. Dù những điều có thật vẫn không ít nhưng người ta lại ít gặp được nó. Thậm chí, để có được điều thật, lại phải có những điều kiện nào đó. Có thể thấy mọi câu chuyện: giá đến lương, đến tiền, viện phí, bảo hiểm xã hội..., nếu muốn tham gia với tư cách là một công dân sòng phẳng, cũng phải có những điều kiện nhất định hay quan hệ nào đó...

Đáng buồn thay, có những người lớn giọng nói về một xã hội vị tha, vì số đông, vì người nghèo nhưng không hẳn trong hành xử người ta làm như thế. Sự mất lòng tin chính là lòng tin của quảng đại quần chúng nhân dân đối với những người đó, những bậc chính nhân quân tử.

Giáo dục của xã hội phương Đông là "nêu gương". Nếu những bậc chính nhân quân tử trong xã hội hành xử không chính đạo, thật khó hy vọng sự đúng đắn trong cộng đồng.

Cứu người dễ bị thua thiệt

Với một bức tranh xã hội hiện nay, cách giải thích như trên cho hành vi vô cảm đang tăng lên, tôi cho là phù hợp.

Trong bối cảnh xã hội đó, người ta nhận thấy tham gia làm điều tốt rất dễ bị thua thiệt. Đó là chưa nói đến chuyện mất thì giờ. Có người tham gia xong xuôi lại bị nhà chức trách giữ lại chất vấn, tra hỏi. Thậm chí họ còn bị nhà chức trách nghi ngờ, đặt câu hỏi họ là anh hùng hay tội phạm.

Tôi đồng ý rằng, ở xã hội nào, nhân chứng đều có nghĩa vụ phải cung cấp thông tin cho cơ quan pháp luật. Nhưng ở ta, nhà chức trách làm phiền họ quá.

Đây là vấn đề cung cấp dịch vụ công. Dịch vụ công của chúng ta rất phiền nhiễu, người muốn có dịch vụ công luôn phải mất thêm tiền. Xã hội văn minh, người ta chỉ đóng thuế một lần, họ tự hào là người đóng thuế và họ có quyền, là ông chủ của xã hội. Người đóng thuế có quyền yêu cầu nhân viên công vụ. Nhưng ở ta, người cung cấp dịch vụ lại tự coi mình là có quyền. Cho nên người cứu nạn đôi khi thấy mình bị cơ quan điều tra làm phiền và không sẵn sàng ra làm chứng.

Cảnh Kiên (Khampha.vn)
Xem thêm chủ đề: cuu nguoi tai nan, nan nhan, cap cuu, goi 115, niem tin, cuu giup nguoi bi nan, hanh dong cuu nguoi, tin tuc, tin hot, tin nhanh, vn

Người đi đường bỏ mặc nạn nhân TNGT

Vô cảm đứng xem... người bị tai nạn

Không cứu nạn nhân TNGT có thể bị tù

Cứu người TNGT: Nỗi lo "làm ơn mắc oán"

BÌNH LUẬN

Cứu người: Niềm tin bị đánh mất

(18 bình luận)
Hiển thị   Xem thêm bình luậnVề giao diện ban đầu
thumbnail
nguyễn duy khánh: cho mình hỏi
4agree  disagree0
các bác cho mình hỏi là tiền viện phí khi đưa người tai nạn giao thông vào bv là mình phải đóng à?
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
thumbnail
nguyen kim dong: niềm tin bị đánh mất
0agree  disagree1
Phật có dạy rằng," muốn mình hạnh phúc thì phải làm cho người khác hạnh phúc", nếu nhìn một cách sâu xa của lòng nhân ái thì không nên tính đến việc rắc rối sau khi cứu người. Nếu bạn gặp người thân trong gia đình gặp tai nạn liệu bạn có làm ngơ không? Và lòng nhân ái thì không phân biệt người thân hay người không thân. Xã hội phải có người sống ích kỷ và người bao dung đó là quy luật chung.
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
thumbnail
Thông nguyễn: Hạnh phúc là khi chúng ta giang tay với mọi người
1agree  disagree3
Cứu giúp con người khi bị nạn là một hết sức tự nhiên và hạnh phúc của chính bản thân ta. Đừng nghĩ bạn sẽ bị thiệt những gì và mất những gì khi giang tay giúp người bị nạn vì chỉ khi bạn giang tay giúp người bị nạn nếu gặp phải, bạn sẽ thấy cuộc sống sau đó của bạn thanh thản và hạnh phúc hơn thay vì bạn sẽ dằn vặt và day dứt suốt quãng thời gian sau đó. Biết đâu nếu bạn cũng thờ ơ bỏ đi cũng có lúc bạn hay người thân của bạn sẽ nằm chỏng chơ dười lề đường và sẽ chết ở đó. Hãy hành động cho chính chúng ta và đừng có nghĩ ngợi quá nhiều về thiệt hơn vì quy luật cho và nhận luôn tồn tại.
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
thumbnail
Trương: Tôi đồng ý với ý kiến của bạn hanh
3agree  disagree0
Cứu người là một việc làm mang tính nhân văn cao cả. Nhưng không ít người lại rơi vào cảnh "làm ơn mắc oán". Trong điều kiện kinh tế khó khăn, phương tiện giao thông phức tạp và thủ tục rườm rà thì để đưa 1 người đi cấp cứu là rất khó khăn đối với không ít thành phần trong XH. Có một số trường hợp sau khi cứu người lại bị người nhà nạn nhân đến vô cớ đánh đập, hành hung, sỉ nhục và ham dọa trong khi cơ quan chức năng lại không giải quyết được.. . Thực tế đại đa số người dân VN chúng ta khi tham gia giao thông không mấy ai mang nhiều tiền (cũng không có mà mang theo) để nộp tiền cho BV để được cấp cứu cho nạn nhân. Vấn đề này cần phải xét thêm nữa...
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
thumbnail
quang: không phải tất cả đều như vậy
0agree  disagree0
Tôi là người bị tai nạn do lỗi cô gái qua đường không quan sát. Khi té xuống máu ra rất nhiều và được người đi đường đỡ dậy, đưa đi cấp cứu. Vẫn còn rất nhiều người tốt. Nếu không có những người tốt đó thì bây giờ tôi không còn sống để viết những lời này.
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
thumbnail
hanh: Bình luận thêm về sự vô cảm cứu người
33agree  disagree0
Tôi đồng ý với những ý kiến của ông Trịnh Hòa Bình và cũng nói thêm rằng ta phải suy nghĩ nguyên nhân gì dẫn đến hiện tượng vô cảm không cứu người bị tai nạn của người đi đường. Không phải đạo đức, trách nhiệm con người ở xã hội hiện nay bị xuống cấp mà phải nói do cách hành xử của các nhà chức trách, chính quyền của ta làm chưa tốt không muốn nói là tồi, gây nhiều phiền toái để người cứu người tai nạn dễ bị thua thiệt. Tôi nói bằng dụ cụ thể của bản thân tôi cách đây 8 năm về trước, khi đang đi trên đường thấy một trường hợp đi bị mất lái đâm vào vỉa hè nằm bất tỉnh cũng không có người cứu giúp. Trước tình cảnh đó, tôi không thể vô cảm và đã chặn xe đưa di cấp cứu tại bệnh viện. Khi xong việc tôi trở lại hiện trường thì công an mới có mặt xem xét sự việc, không cần biết tôi trình bày gì liền giữ xe máy của tôi đem về bãi giữ xe và bảo họ tạm giữ để điều tra ngày mai đến đồn công an làm việc. Sự việc là như vậy, may mà người tai nạn đó sau khi được cấp cứu và tỉnh lại, chứ mếu mà xảy điều xấu với họ thì chắc tôi đã bị buộc tội vì không biết giải thích như thế nào. Thế mà không được cám ơn lại bị mấy ông công an giữ xe hẹn 3 ngày sau mới giải quyết vì xe đã nhập kho (bãi giữ xe cách đó 4km) thế là tôi phải đi xe ôm về nhà, 3 ngày sau đến nhận xe làm thủ tục mất buổi sáng nộp tiền lưu giữ, dắt xe ra ngoài mua xăng mới về nhà được, vừa mất tiền lại mất buổi cũng như là bị tội phạm khi làm việc với nhà chức trách. Hỏi bây giờ tôi có vô cảm hay không? Tôi vô cảm tại ai? có phải tại con người chúng ta hay không? Hay là tại cách hành sự của các cơ quan, nhà chức trách....
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
Xem tiếp bình luậnBình luận 1 - 6 / 18Trang trước, [1], 2,  3,  Trang sau
guibinhluan